nắng có còn xuân
Vậy là hết Tết, tâm trạng năm mới Tết Nguyên Đán của mình năm nay cũng thật kỳ lạ, gần như mình hoàn toàn hờ hững... Vì quá nhiều suy nghĩ và kế hoạch bộn bề nên mình cảm thấy đó chẳng phải là một kỳ nghỉ, cũng không phải sum vầy vì mình được ở gần ba má và cũng không về thăm Nội Ngoại nhân dịp này. Những người mình muốn gặp thì cũng không gặp được. Hay đúng hơn là mình cũng chẳng cố gắng cho việc đó và mình đá một câu "Vạn sự tùy duyên". Mình không còn nhiệt huyết đó nữa. Hay mình "già" thật rồi ?
Mình thong dong hơn, ít suy nghĩ về những khó khăn hơn, nâng niu giây phút hiện tại và hài lòng với cuộc sống, nhưng cũng chính vì vậy mà mình cảm thấy mình đang bị... "ì", cái sức ì này lớn lắm, nó mạnh lắm, nó đang kéo mình giữ chặt mình một chỗ, không muốn cho mình đi đâu, không muốn mình phát triển và học hỏi, không muốn mình phải đối diện với thử thách và khó khăn, nó còn bảo nhiều rủi ro lắm đừng có mà dại, nó bảo mình quên đi những áp lực và cứ thảnh thơi chút đi, chút nữa đi... Chẹp. Mình muốn thoát khỏi nó. Mình lại vừa vui vầy với nó. Mình thật đáng chán.
Thậm chí mình còn cố tạo cảm hứng cho bản thân bằng cách diện những trang phục bắt mắt. Dạo này mình hay thích mặc... "nguyên cây", (hihi) nguyên cây đỏ, nguyên cây trắng hoặc đen, nguyên cây denim hoặc... vàng, tất nhiên là có nhấn nhá phụ kiện rất sành điệu đúng bản chất họa sĩ nhưng không phớt đời của mình. Mình luôn thích phong cách sang trọng lộng lẫy nhưng không quá màu mè chải chuốt hay bóng bẩy, mình cũng ghét ăn mặc lôi thôi dáng người xộc xệch hoặc thiếu tinh tế. Vì thế đừng hỏi tại sao mình vẫn ế đến giờ này nhé :)). Ông bà mình nói "ăn cho mình mặc cho người" nhưng mình thấy mình mặc cho mình đấy chứ :)). Mặc đồ đẹp thì tự nhiên yêu đời hơn. :D
Ngoài 30 và mồng 1 Tết phải ra đường, ăn uống cùng gia đình thì thời gian còn lại của Tết mình chỉ muốn ở nhà, đọc sách uống trà và đến gym. Mình cũng không có chút hứng thú chụp ảnh ọt hoa hòe như mọi năm. Tất cả những gì mình muốn là exercise, bơi và đọc sách. Tất nhiên là đồ tập phải đẹp - sexy và đọc sách phải có trà - bánh kèm theo :)). Niềm vui của mình dường như quá đơn giản. Có lẽ mình cần phải thay đổi, mình vừa thấy ổn lại thấy có cái gì đó không ổn. Vì mình thực sự đang mất hứng thú với rất nhiều nhiều thứ.
Hôm nay quay lại làm việc, mình thấy tâm trạng cân bằng hơn. Nhưng mình đang khao khát đi một chuyến và đang đợi một người bạn đồng hành... Hihi có chút thú vị và hào hứng khi nghĩ đến chuyện này. Tất nhiên là mình chưa bao giờ chán đi, có điều bây giờ mình không còn nhiều hứng thú đi một mình nữa. Thôi chờ vậy. Trong lúc chờ thì cũng phải làm khá nhiều việc đây. :)))
Cheers for Happy Lunar New Year!
Chúc em năm mới luôn trẻ trung, xinh tươi , yêu đời và thành công nhé!
ReplyDeleteNice outfit!
Hihi em cảm ơn chị nhé. Em còn lười cả vào đây chị ạ. Chỉ lâu lâu đâm chọt FB tí cho vui. Nhưng nếu không viết thì mai này chẳng có cái gì để mà đọc lại LOL :)
DeleteEm chúc chị mãi trẻ trung yêu đời như bây giờ nhé ^^
Tớ nghĩ hờ hững với Tết cũng có lý do của nó. Vd: ngày Tết khi xưa ta bé có nghĩa là được mua sắm quần áo mới và ăn những món truyền thống như mứt kẹo, bánh thuẫn, bánh chưng tét...Bây giờ áo quần mới sắm đều, thích gì mua hay may khi đó, ăn uống thì chú trọng nhiều đến tính healthy nên tránh đồ ngọt hay tinh bột thế nên đi chợ thấy bày toàn món Tết ra là hờ hững.
ReplyDeleteNgày Tết thì người ta dọn dẹp sửa sang nhà cửa v.v nhưng như Mèo thì đã siêng dọn dẹp trang hoàng nhà cửa quanh năm. Thế nên suy ra, Tết cũng không khác gì ngày thường. Hoặc vì lối sống của Mèo "ngày nào cũng như Tết" - spice it up all the time - nên những dịp trọng đại không còn ý nghĩa nữa :-)
Lối sống thiên về nội tâm sẽ dẫn đến hờ hững luôn với các ca khúc giai điệu hớn hở đón chào xuân vì cảm giác như đang bị tuyên truyền hòa vào làn sóng cách mạng cùng quần chúng. Vì biết những cái này chỉ là nhất thời, mùa xuân/tình xuân vĩnh cửu trong tâm hồn mới đáng kể. Tớ rất sợ xem các chương trình ca múa nhạc đỏ vàng trống đánh thùng thùng hay đi siêu thị nghe mở nhạc xuân rầm rộ :-) Hơn nữa, nếu từng làm event thì sẽ có tâm lý hờ hững luôn với event và thích những gì low key, giản dị, không quá sửa soạn trưng bày :-)
Hihi, cũng đúng đó. Bây giờ Mèo rất sợ - sợ nhất sự phô trương, ồn ào, cái gì cũng show off một cách quá mức không cần thiết và đôi khi kệch cỡm. Phải dùng từ "sợ" luôn :) hihi. Mèo chỉ thích những gì mang tính khuyến khích một tinh thần sống vui vẻ, giản dị, không phụ thuộc quá nhiều vào vật chất và thích nhất vẫn là được đi đây đó, gần gũi thiên nhiên và thưởng thức những món ăn địa phương. Và nói chung đi với một người tâm đầu ý hợp nữa thì hong gì sung sướng bằng, hén :)
Delete