em đã thấy mùa xuân chưa
Buổi chiều mùa xuân cuối năm âm lịch, trong khi mọi người đang tất bật lo toan sắm Tết khắp mọi miền, nô nức thể hiện đủ loại đảm đang đạo đức chung tình với quê hương và truyền thống dân tộc trên mạng xã hội thì mình ngồi đây, dường như chẳng có gì bận rộn hay vội vã trong những ngày giáp Tết, lặng im ngắm nắng vàng ươm lấp loá ngoài đường phố đã thưa vắng xe-người, nhìn bầu trời Sài gòn ô nhiễm không thể có nổi màu xanh, cố quên đi danh sách những việc cuối cùng phải làm trước lúc lên đường, tìm cho mình chút khoảng lặng viết vài dòng thương ngày nhớ tháng.
Bán đi tất tả những khoản đầu tư, lỗ chừng gần 200 triệu, chấp nhận buông, chấp nhận trả giá cho những gì mình muốn bước tiếp, tự thấy mình cũng chỉ là một kẻ amateur, coi nhẹ chuyện bạc tiền, đành an ủi tiền bạc ngoài cố gắng ra cũng còn là may mắn, đời cũng phù du lắm nên thôi trời cho bao nhiêu thì biết bấy nhiêu, không tham lam, không vì thứ mất đi mà quên rằng mình còn ngày còn tháng, cũng còn một ít... tuổi trẻ cho những thử thách mới, và còn phải sống vui sống khỏe sống bình yên.
Rồi tối qua cũng đến lại Shri lần cuối trước khi say bye bye Saigon, thấy hoá ra ở nhà vào tối Valentine là quyết định vô cùng đúng đắn. Đêm yên ả và mát mẻ, cả nhà hàng rộng chỉ có vài cặp đôi, yên tĩnh và dễ chịu làm sao. Chứ nếu là tối đêm hội tình nhân dập dìu, chắc hẳn sẽ ồn ào hơn và phục vụ phải chờ lâu hơn. Già rồi, chỉ thích những nơi yên tĩnh, và sợ những nơi ồn ào xô bồ như kiểu Chill Sky Bar bây giờ. Mình thích Shri nữa cũng vì không gian, view cùng với đẳng cấp phục vụ 5 sao, món ăn ngon tuyệt từ hồi Scott còn làm bếp trưởng nhà hàng này. Từ ngày anh í nghỉ ra riêng, món cá hồi nướng đã không còn thơm và mềm như trước nữa. Đặc biệt món khoai tây nghiền của anh í rất đỉnh, như tan trên đầu lưỡi vậy... Steak cũng khác luôn, dù thịt bò có mềm lụi nhưng cách tẩm ướp và sốt tiêu (peper sauce) vẫn chưa ngon đủ làm mình crazy.
Cuối cùng kết luận steak ở El Gaucho vẫn là ngon nhất, đỉnh nhất Sài gòn, và so với mấy nhà hàng bên Mỹ thì chỉ thua anh hai Alexander's Steakhouse mà mình đã được thưởng thức ở San Francisco. Ngồi suy nghĩ rồi nhận ra sao mà mình yêu món ăn quá xá, hay là mình nên phát triển cái blog về ẩm thực nhỉ, vì bây giờ mình chỉ có hứng thú nói chuyện ăn chơi mà thôi, tức là ăn chỗ nào thì ngon, ngon như thế nào, và những loại rượu vang nào đáng để bạn một lần phải thử. Hay vì cái cảm hứng phải đi chia tay một vòng các nhà hàng yêu thích ở Sài gòn mà mình tức cảnh sinh tình không biết nữa? Rồi mình lại còn có cảm hứng thử những nhà hàng mới ở những nơi mà mình sẽ đến... Ôi cuộc đời với một tâm hồn ăn uống nó mới đẹp làm sao :D
Làm sao để từ bỏ món thịt luộc với tôm chua bây giờ nếu cứ lười chạy bộ và làm siêng viết blog như hôm nay ? :)
Comments
Post a Comment
Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)
Truly,
♥