take adventure babe ♥


Nếu tình yêu mà được hiểu là việc gặp gỡ của hai linh hồn - không chỉ là việc gặp gỡ dục, sinh học của hoóc môn đàn ông và đàn bà - thế thì tình yêu có thể cho bạn đôi cánh lớn lao, nó có thể cho bạn cái nhìn sáng suốt lớn lao trong cuộc sống. Và những người yêu lần đầu tiên có thể trở thành những người bạn. Bằng không thì họ bao giờ cũng là những kẻ thù trá hình. 
(Osho)


Một ngày đi 6 chuyến xe Uber, thì hết 3 bác tài khen mình... đẹp. Cũng thấy vui vui giữa chuỗi thời gian bận rộn căng thẳng. Một bác nói sao em nói chuyện dễ thương, vui vẻ nhẹ nhàng mà cởi mở, ngày nào cũng gặp người như em thì tốt quá. Mình còn đốt thêm là vía em rất nhẹ, mở hàng là rất đắt hàng, haha. Một bác tài khác bảo ước chi đoạn đường dài thêm chút vì "tám" với em quá zui, và mặc dầu đi nhầm đường mà mình không bực bội. Một anh bạn tài xế trẻ tuổi thì nói "Nhìn chị chắc là có nhiều bạn trai lắm ha?" "Sao em đoán vậy?". "Thì nhìn chị rất phong cách, lại đẹp" (:DDD). "Sao em nghĩ chị có nhiều bạn trai? Đẹp đâu có liên quan? :))". "Uhm em nhầm, đàn ông mới thích yêu nhiều người vì tim họ có nhiều ngăn chứ phụ nữ chỉ thích yêu một người thôi đúng không?". "Không em nhầm, chị cũng zậy á, chị yêu nhiều người lắm, ai đáng yêu là yêu". "Yeah, hạnh phúc là được chị ha?" Trời, vậy là gặp phải anh chàng đa tình... giống mình rồi :)).

Mình muốn yêu cả thế giới này. Mình vừa thấy nhiều người rất đáng yêu, và cũng có nhiều người thật đáng ghét. Nhưng dù sao thì mình cũng không bận tâm đến những người đáng ghét vì mình cũng không đủ thời gian để yêu hết những người đáng yêu.

Bảo rằng mình "không yêu" là bởi vì không muốn gắn bó với một ai, nhưng kỳ thực mình vẫn vui rộn ràng đến kỳ lạ, là bởi vì đam mê quá nhiều, và thấy trái tim mình sao quá lớn. Nhiều lúc mình hoàn toàn là quá say đắm, mình yêu nhiều quá mê nhiều quá nên lúc nào cũng cứ như trên chín tầng mây. Mà không phải là vì yêu một người nào đó, mình yêu nhiều người lắm, ai mình cũng thấy đáng yêu cả, ai cũng làm mình vui mình cười và mình thấy thích thú, thêm năng lượng. Giống như là mình đã thấm đẫm chân lý rồi ấy, ngộ ra cái đau cái khổ chỉ là do chính tâm mình, vạn vật bên ngoài vẫn tươi xinh rực rỡ đang chờ mình thưởng thức.




Rõ ràng mình là một con người thích phiêu lưu, và dường như không sợ gì cả. Cũng có lúc nhắm mắt lại suy nghĩ vẫn không tin là mình đã trải qua nhiều chuyện đến vậy trong đời. Chỉ có thể tóm lại trong ba từ về tính cách của mình bây giờ: phiêu lưu, khám phá và quả cảm. Và mình thấy sống vậy mới thực sự là sống, đôi khi thấy tiếc những năm tháng tuổi xuân của mình đã sống quá an phận, hơi bình lặng. Giống như bây giờ mình trở lại tuổi hai mươi, chẳng sợ gì cả, lúc nào cũng ham hố và tràn đầy năng lượng.

Vy và một hai người bạn thân từng nói mình không hợp với đàn ông lớn tuổi hơn mình, mà tốt nhất là chỉ nên hẹn hò với những người trẻ tuổi hơn, hoặc là cùng độ tuổi, vì cái "mind" và "heart" của mình quá trẻ, và đúng là càng ngày mình càng cảm thấy vậy. Silly hơn mình 2 tuổi, Sh cũng hơn mình 2 tuổi, còn Sexyboy ít hơn mình nhiều tuổi, EJ cũng ít tuổi hơn mình... và mình thấy ít nhất mình hợp với những người này hơn với những người đàn ông lớn tuổi hơn. Tụi mình dễ dàng nói chuyện, thậm chí bất cứ chủ đề nào, cởi mở về sex và nhiều hứng thú chia sẻ cũng như cười đùa trong mọi tình huống. Và, tụi mình không bận tâm đến cái gọi là "drama"! Hell, hầu như tất cả những người đàn ông Mỹ tầm 50 hoặc hơn mà mình gặp, kể cả Mr. Big 48 thôi mà mình cũng nghe đúng một câu nói đó, thỉnh thoảng được lặp đi lặp lại nhiều lần trong các cuộc nói chuyện: "I don't like drama!".

Và kinh nghiệm của mình là ai nói câu này thì đúng là họ "do drama too much", họ bị ám ảnh bởi "drama". Chính họ sống không thật với chính mình và những người chung quanh nên họ bị ám ảnh ai cũng như vậy với họ, hoặc những người phụ nữ họ thích sẽ như vậy với họ. Những người này họ thường bị ám ảnh bởi quá khứ quá nhiều, có cơ hội là lại nói về những kinh nghiệm tồi tệ với những người phụ nữ trước của họ, cứ như họ chẳng có lỗi gì, cứ như họ là nạn nhân của hàng tấn kịch "drama". Họ sống trong hiện tại với kinh nghiệm tồi tệ của quá khứ, tự cho là mình đã rút ra bài học nhưng kỳ thực họ chẳng học được gì, họ chẳng biết cách yêu phụ nữ và trân trọng phụ nữ hơn. Trong lòng họ không có tình yêu nhưng họ luôn miệng nói yêu và hứa hẹn. Rất nhiều hứa hẹn. Hứa hẹn để mong đạt được tình yêu! Thật là ngu xuẩn.




Alex đã yêu mình tự nhiên như hơi thở, yêu nồng nàn say đắm ngọt ngào làm mình nhớ về tuổi hai mươi. Và mình cũng nghĩ mình chỉ như đang 21 mà thôi - nhưng là cô nàng 21 đầy kinh nghiệm, đằm thắm và biết mình muốn gì chứ không ngây thơ, đỏng đảnh. Anh chàng sexy này làm cho mình lại nhìn thấy vẻ đẹp của tình ái lãng mạn, sự mê man đắm đuối tràn đầy thanh xuân của dục tình. Đó là sự diệu kỳ của tình yêu tuổi trẻ, yêu hừng hực, yêu đắm say, yêu mà không hề sợ bị tổn thương. Yêu là quên mất mình là ai. Cái Tôi - ego- không hiện hữu. Tình yêu thực sự là không cân nhắc tính toán, không cân đo đong đếm không so sánh trì hoãn bất cứ điều gì. Cái Tôi lớn quá thì không có chỗ cho tình yêu. Còn yêu ai đó thật sự thì quên mất cái Tôi của chính mình. Chỉ có tuổi trẻ điên cuồng mới làm được điều này, những người già thường luôn cân nhắc tính toán. Những người già cũng có nhiều thứ để mất, chứ tuổi trẻ họ có cả tương lai họ nào có bận tâm. Cũng chính sự cân nhắc tính toán đã làm mất đi phần linh hồn thuần khiết nhất, phần đẹp nhất trong trái tim mỗi người, khiến cho họ mãi mãi không chạm tới được tình yêu đích thực.

Khi bạn yêu ai đó không phải là sự ban ơn cho người bạn yêu mà là bạn luôn biết ơn vì người đó đã nhận tình yêu của bạn. Nên nếu ai đó nói ra rằng anh ta đã làm những gì cho bạn vì yêu bạn thì đừng tin vào tình yêu của anh ta. Tình yêu không có đó, chỉ có sự trao đổi và tính toán đầy thực dụng. Chỉ có cái gọi là thoả mãn sự tự ái của cái Tôi được ẩn dấu trong vỏ bọc tình yêu. Bạn thử không yêu anh ta lại xem, bạn sẽ thấy ngay bộ mặt thật của cái gọi là tình yêu đó.

Thế nên trong rất nhiều mối tình, chia tay rồi mới biết là không yêu.

Mối quan hệ là một tấm gương, và tình yêu càng thuần khiết, tình yêu càng cao hơn, tấm gương càng tốt hơn, tấm gương càng rõ hơn. Nhưng tình yêu cao hơn cần bạn cởi mở. Tình yêu cao hơn cần bạn mong manh hơn. Bạn phải vứt bỏ áo giáp của mình; điều đó là đau đớn. Bạn phải không thường xuyên đề phòng. Bạn phải vứt bỏ tâm trí tính toán. Bạn phải mạo hiểm. Bạn phải sống một cách nguy hiểm. Người khác có thể làm tổn thương bạn; đó là nỗi sợ mong manh. Người khác có thể bác bỏ bạn; đó là nỗi sợ trong tình yêu. 
(Osho)

Từ mê đến yêu không quá xa. Nhưng từ yêu đến thương là cả một hành trình dài. Thương chính là tình yêu thực sự. Vậy tại sao không thử, không liều ? Bởi nếu có thật tình yêu đó, sẽ là được nhiều hơn mất, sẽ là hạnh phúc nhiều hơn những đớn đau. 

Và phải vượt qua mới thực sự là trưởng thành.

Giống như vàng thật phải qua lửa để thử. Tình yêu là lửa, để biết trái tim bạn có phải bằng vàng hay không.








Comments

  1. Chị ơi, em thấy chị hay quote các câu của Osho rất hay, em thì chưa đọc cuốn nào của Osho cả, chị có highly recommend cuốn nào cho em ko chị. Em cảm ơn chị Mèo điệu nhìu :)

    ReplyDelete
    Replies
    1. em thử tìm đọc cuốn Hạnh Phúc Tại Tâm - The Happiness That Comes From Within của First New (NXB Thời Đại) : đây là một cuốn tương đối dễ đọc.
      Sách của Osho là tổng hợp từ những bài nói của ông được các môn đệ ghi lại và tương đối là khó đọc đối với những người không thích tư duy phức tạp :D
      You're welcome !

      Delete
    2. Em đã đặt mua luôn rồi chị ạ, cảm ơn chị :)

      Delete
  2. Yeah, đồng ý với Mèo vụ " no drama". Thường thì những người nói câu đó thường có suy nghĩ sáo mòn, hay stereotype, uptight, boring and lazy. Ớc sáng tạo sự hài hước và tính nhạy cảm của họ cũng rất kém. Nếu thực sự no drama hay don t like drama, hãy là một người hài hước nhẹ nhõm mà ai cũng muốn ở gần.Thay vì quăng ra mọt câu ngắn ngủi lười biếng.

    Có một dạng đàn ông Mỹ tớ thấy rất gần gũi với dạng nói câu đó đó là: workaholic, ích kỷ, lẠnh lùng, không quan tâm tới ai, không có khả năng lắng nghe, chỉ biết có mình, kém kiên nhẫn, thực dụng. Đièu này thì tớ để ý quan sát được qua kinh nghiệm trao đổi giao tiếp để tìm hiểu về văn hoá Mỹ.
    Thêm một dạng nữa mà tớ thấy khá extreme là dạng chơi quá nhiều môn thể thao ngoài trời và thể thao mạo hiểm như đua xe đạp, mô tô, chạy bộ kèm triathlon, leo núi, hiking, snorkling, kakaying... Nói chung người vó vóc dáng thể thao thì thích thật nhưng kiểu hoạt động quá đà như vậy cũng chả có được thời gian cho ai và khả năng giao tiếp rất kém nhạy cảm haha...
    Dạng nữa đó là dạng thích phiêu lưu. Đàn ông Mỹ thích chơi trò mạo hiểm, khám phá, lên rừng xuống biển, hay phiêu luu tình cảm và tình dục. Thường thì máu phiêu luu quá mạnh khiến họ không có điểm dừng. Họ sẽ tiến bước mãi. Testoterone quá mạnh, thể chất và thể lực sung mãn, họ sẽ tận hưởng tối đa năng lượng của họ.
    Về khoản lãng man thì đàn ông Mỹ nói chung không thể băng Pháp. Suy nghĩ quá logic lý tính giúp họ né tránh nhiều bi kịch đau thương nhưng cũng biến họ thành trái tim lạnh lùng. Nhiều người còn chưa bao giờ ra khỏi nước Mỹ và hầu như không quan tâm tới những gì bên ngoài nước Mỹ.
    Bàn tán chơi vậy chứ tớ hoàn toàn không ghét đàn ông Mỹ . Đó chỉ là những cảm nhận của tớ như một người thích quan sát và học hỏi.
    Những người đàn ông trên dưới 50 như Mèo nói, là những người làm người khác confuse khi giao tiếp qua lại gặp go với họ. Vì sự cứng nhắc, nguyên tắc, bất nhất, không flexible. Khi người nào làm mình phải question nhiều khi quen biết họ, đó có thể là người không hợp với mình. Cái bực đó là, nhiều yếu tố và con người bên ngoài làm mình confuse mất thời gian khi con người và tâm hồn cảm xúc của mình khác họ hay không cùng tần số giao tiếp. Họ làm mình phải quay ra nghi vấn hay đặt câu hỏi ngược lại với chính mình dù mình hiểu mình rất rõ.
    Cheers! ;-)

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cheers :-D

      Mình hoàn toàn đồng ý là "người nào làm mình phải question nhiều khi quen biết họ, đó có thể là người không hợp với mình" :)) Đó là lý do mà mình đã quyết định dừng lại với Mr. Art mặc dù chưa thực sự... test hàng, haha.

      Giao tiếp với đàn ông, mình đặt tiêu chí là vui vẻ, tránh xung đột. Mặc dù vậy, mình vẫn tỏ thái độ thẳng thắn có đôi chút khiêu khích. Ai thực sự tôn trọng mình họ sẽ rất thích thú tính cách của mình dù đôi khi cái Tôi của họ bị chạm tới một cách nhạy cảm, và họ sẽ đánh giá cao thời gian của mình dành cho họ, thay vì kể lể rằng họ đã đến vì mình. Mình cũng gặp khá nhiều đàn ông Mỹ kiểu này, workaholic, kém kiên nhẫn, thực dụng đúng như bạn nói. Với họ, xúc tiến một cuộc hẹn hò cũng như một thương vụ, họ phải thấy được kết quả, họ không thể enjoy được niềm vui ngồi ăn uống, nói chuyện với... người đẹp, haha. :D

      Mình không so sánh, nhưng đúng là phần lớn, trái tim đàn ông Mỹ bị quá nhiều áp lực chi phối, khiến cho họ trở nên bủn xỉn, keo kiệt, vô cảm, lạnh lùng. Và vì vậy sự bao dung, nhạy cảm, hiểu vể thế giới này là một điều gì đó rất xa vời và xa xỉ đối với họ. Mình cũng gặp nhiều anh chàng chưa bao giờ ra khỏi nước Mỹ, trừ Mexico. Có những người phóng khoáng và sẵn sàng học hỏi, có những người tự bao biện cho mình rằng họ không có thời gian. Vì vậy tâm hồn họ nghèo nàn, trái tim họ thiếu sức sống.

      Thích cách quan sát và nhận xét của bạn. Thú vị :D

      Delete

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,