Sống là chiến đấu
Đã bảo sống là chiến đấu mà. Còn sống là còn chiến đấu.
Gần đây mình thấy bạn bè mình ai cũng sức khỏe kém quá, thế thì sức đâu mà làm việc mà chơi nữa không biết. Mà lại toàn là thanh niên trai tráng cả nhé. Nhìn là thấy rầu hết sức
Đi ăn tối cùng nhau, chả ma nào chịu ăn nhiều cả, chỉ mỗi mình mình chén hết đĩa tôm nướng, thế thì kiểu gì chả thừa năng lượng phải không ?
Gần tết đường đông, phải nói là lái xe rất bực. Nhưng dạo này mình luyện được một phần mười cái tâm của Bụt, nên không căng thẳng gì lắm. Họp xong lúc 4h chiều, về đến nhà gần 6h tối, mình nghỉ một chút, thay đổi trang phục rồi phóng xe đạp ra đường. Phải nói là lái xe hơi căng thẳng chừng nào thì đạp xe thong dong chừng đấy. Đi ăn tối với một cô bạn quen trên blog đã lâu giờ mới gặp
Mình chỉ có mỗi tật không bỏ được là hay thức khuya. Làm gì thì cố làm cho xong và sáng hôm sau dậy mắt đỏ hoe. Mình cũng thích sự yên tĩnh của đêm, mà lại sợ một khoảng trống khi nằm xuống. Thích nhất buổi tối có phim tình cảm hài, ngồi xem hơi khuya khuya rùi ôm gối ngủ, tự ru mình trong những mơ không có thật.
Mình luôn nhớ câu Hạnh phúc và thành công là một hành trình, không phải là điểm đến (Happy and Success is a journey, not a destination), cho nên mình luôn enjoy với cuộc sống hiện tại, với từng thời khắc mình sống, với những gì mình có. Kể cả khi mình vừa lái xe vừa gặm bánh mì vừa nghe nhạc, mình cũng không thấy vất vả gì. Kể cả khi mình ride to go around một mình, mình cũng thấy rất thoải mái, không hề mệt. Cho dù có khát khao tình yêu thực sự và thỉnh thoảng rất cô đơn, thì mình cũng không lấy đó làm vội, làm buồn, mất hy vọng và chán nản. Chỉ có thỉnh thoảng mình hơi mất phương hướng, hơi chao đảo, hơi yếu lòng, thì may thay mình cũng đã tự vực mình dậy, bằng nhiều cách. Suy cho cùng, con người ai chả có những lúc như thế phải không, huống chi mình là phụ nữ.
Hôm thứ bảy tuần trước có mấy người bạn cũ mời mình đi uống cafe. Ai cũng xe hơi quần là áo lượt. Và hẳn họ ngạc nhiên khi thấy mình đi xe đạp đến số 5 Hàn Thuyên, vì ngồi ngoài trời nên ai cũng thấy. Mình chả thèm diện váy áo, chỉ có quần jean áo sơ mi trắng và giày thể thao. Ai cũng bảo mình trông như sinh viên, nhưng mà nổi bật vì style.. Mấy anh bạn lại còn bảo, đi xe đạp nên hèn gì trông form người "ngon" quá.:D
Nhiều lúc đi dự tiệc này nọ, cũng cảm thấy mình không phù hợp với lối sống phù hoa, khi nghe người ta nói với nhau về việc mua đất này tham gia dự án kia. Thực sự mình là đứa không màng danh lợi. Chỉ thích làm những gì mình thích và cuộc sống cảm thấy thoải mái là đủ. Mình thích nằm nhà trùm chăn đọc sách và xem DVD (với ai đó thì tốt biết mấy) hơn là đi dự tiệc. Nhưng nếu phải đi dự tiệc thì mình sẽ diện thật đẹp và nhất định sẽ rất tươi vui. Dù sao thì cũng có những mục tiêu nhất định trong cuộc sống, nhưng không phải vì những target đó mà rồi quên mất mình là ai. Chính vì vậy, bạn mình vẫn nói, vẻ phong lưu không phải ai cũng có. Và không phải nhiều tiền giàu có thì mới phong lưu. Phong lưu đơn giản có khi chỉ là biết dành thời gian của mình ngồi uống trà với bạn bè, chứ không phải là ngồi trên xe hơi máy lạnh "kênh" mặt lên với đời.
Mình cũng thỉnh thoảng hay bị kiệt sức, là vì do mình căng thẳng nhiều việc phải lo quá, lại không có một ai có thể chia sẻ tâm tình. Mình cũng đã quen chịu đựng một mình, ngay cả chuyện buồn nhất cũng không bao giờ nói với ba mẹ. Đó cũng chính là điều làm mình thiếu cân bằng nhất. Nhưng mà mình không muốn ba mẹ mình lo lắng vì những khó khăn của mình, kể cả những lúc mình yếu lòng, tim đau nhói.
Hình như người ta nói đúng là yêu bằng trái tim. Vì yêu bằng trái tim, nên tim mình thỉnh thoảng lại đau nhói. Nhưng thế thì đã sao. Chịu đựng cơn đau. Cơn đau nào rồi cũng qua. Và mình sẽ luôn sống tốt, sống đẹp, cho đến khi trái tim mình ngừng đập.
Mình thực sự không có thói quen viết blog kể về cuộc sống thường nhật, công việc hay những khó khăn mình gặp phải, chỉ viết những gì sâu thẳm từ trong lòng mình, gọi là trải lòng đấy. Cho nên, có thể bạn chỉ thấy một phần cuộc sống của mình. Không phải là tất cả. Ai cũng có những góc u uẩn, chỉ có điều có nói ra bằng cách này hay cách khác. Nhưng khi bạn bè gặp mình, có thấy mình cười tươi không nào. Thú thật một điều, nhiều đối tác trong công việc rất thích gặp mình, nói chuyện với mình như một người bạn, vì họ nói mình nói chuyện hơi bị duyên, nhiều năng lượng và vui vẻ, hehe.
Đối với mình sống là chiến đấu, nhưng là chiến đấu với chính bản thân mình mà thôi.
Comments
Post a Comment
Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)
Truly,
♥