sao con cá không nói ?







Mình càng ngày càng thích sự im lặng, và sợ đám đông. Mình rời xa mọi đám đông, hạn chế những tụ tập đông người. Những câu chuyện đã trở nên nhạt nhẽo. Những lời nói không được thực hiện đã trở nên lố bịch, kệch cỡm. Thậm chí có những lời hứa đã trở thành thô thiển... thì nói... liệu có ích gì ?

Mình càng ngày càng thích sự im lặng. Mình chỉ thích lặn. Người chưa lặn thì nghĩ rằng làm sao có thể xuống sâu được ở dưới tầng nước sâu thẳm của đại dương... nhưng người đã ở tầng nước sâu thì lại có vấn đề là làm sao để lên được trên mặt nước.


Người đã học được cách im lặng thì cảm thấy không cần phải nói, vì nói cũng chẳng để làm gì. Người học được cách im lặng thì quan sát nhiều hơn nói. Không cần tỏ ra mình biết. Không cần thể hiện. Không cần nổi lên trên mặt nước.


Nha Trang bây giờ đông đúc nhộn nhịp chẳng kém Sài Gòn, chỉ khác chăng, có biển, để người ta có thể vẫy vùng, và lặn xuống dưới tầng nước sâu. 

Không cần nói.

Mình thích sự giao tiếp trong im lặng.

Để sâu hơn...


Để lắng hơn...



Và cảm nhận được nhau nhiều hơn.


















Ngày mai rằm tháng tư rồi, Đại Lễ Phật Đản, người ta nô nức rủ nhau đi chùa. Các chùa chiền lại ồn ào náo nhiệt...


Còn mình,
nhớ mùi hương trầm,
thèm về nhà, cúng Phật.









Comments

  1. Anh nhớ hình như ở Châu Âu, nước nào đó có câu thành ngữ im lặng như cá. Giống như câu im như thóc của nhà mình thì phải!

    ReplyDelete
  2. Con cá không nói vì nếu nó nói, nó sẽ bị uống nước phình cả bụng :D.

    "Trời có nói gì đâu! Bốn mùa vẫn cứ xoay vần đúng độ. Trời có nói gì đâu" (KT)

    ReplyDelete
  3. Cá cũng thích vàng mà... ha ha...

    ReplyDelete

Post a Comment

Your comment would make my day brighter. Thank you! :-)

Truly,