chuyện trò với lá cây
Cuộc tình lên cao vút,
như chim mỏi cánh rồi,
như chim xa lìa trời
như chim bỏ đường bay...
Sáng mưa, trời lạnh như Đà Lạt, thèm lái xe lên đèo Bảo Lộc, hoặc phố núi mù sương nào xa xa, rồi ngồi với một vòng tay ấm, thưởng thức ly cafe thơm thơm ở một quán nhỏ bên đường, hay thậm chí không cần quán, vì đi chơi xa trên xe mình lúc nào cũng có cafe, cafe ngon pha phin, nóng hổi. Dừng xe ở gốc cây ven đường vắng, có thể im lặng mà thưởng thức thời gian trôi qua...
Tình yêu như cơn bão đi qua địa cầu... Mình sợ những thứ tình nguội lạnh nhạt nhẽo theo năm tháng, sợ người đóng kịch với nhau, sợ đến khi chia tay, chẳng thể nào nói được một lời sao cho có tình có nghĩa. Đến với nhau thì có lợi, thì phải nói lời hay. Chia tay rồi có lợi gì đâu, sao phải nói những lời tốt đẹp ? Sao không như ly cafe đã nguội ngắt trong sương lạnh, vẫn còn một mùi thơm ?
Tình yêu như cơn bão đi qua địa cầu... Mình sợ những thứ tình nguội lạnh nhạt nhẽo theo năm tháng, sợ người đóng kịch với nhau, sợ đến khi chia tay, chẳng thể nào nói được một lời sao cho có tình có nghĩa. Đến với nhau thì có lợi, thì phải nói lời hay. Chia tay rồi có lợi gì đâu, sao phải nói những lời tốt đẹp ? Sao không như ly cafe đã nguội ngắt trong sương lạnh, vẫn còn một mùi thơm ?
Một dòng sông nước cuốn,
một cuộc tình không may...
Trong khi ta về lại nhớ ta đi... Cứ đi chơi lâu lâu quá 3 ngày là nhớ... công việc, mà ở nhà thì lại nhớ chân đi. Tháng 10... chắc là hoa dã quỳ sắp nở... vàng rực những con đường cao nguyên... Sao người để ta một mình trong đơn lạnh, quay vô-lăng qua bao nhiêu mùa dã quỳ rồi... Sao người nỡ... ?
Tình yêu như thương áo
quen hơi ngọt ngào
Rời nhau hôm nào,
hồn mình như vá khâu,
buồn mình như lũng sâu
Rồi tình trong im tiếng,
rồi tình ngoài hư hao...
Ta lại trách mình... vì ta không xứng đáng được yêu thương trọn vẹn.
Chỉ có hoa vàng, chỉ có hoa vàng... chắc hiểu được lòng ta...
Trời mù sương...
Tình cho nhau môi ấm
một lần là trăm năm... *
(*) Tình sầu - nhạc Trịnh Công Sơn
Làm gì có ai không xứng đáng được yêu thương? Chỉ có yêu thương này đang dò dẫm nhưng người đã bay cao, bay xa đến yêu thương khác mất ròi ...kè kè...
ReplyDeleteĐúng rồi, chỉ có người xứng đáng và người trên cả xứng đáng được yêu thương chứ :)
ReplyDelete