tiến thoái lưỡng nan


Những đêm ở Sài Gòn, mình thấy cô đơn khủng khiếp, nhớ ơi là nhớ San Mateo, Salinas và những chuyến đi... Chỉ cần được sống giữa thiên nhiên tươi đẹp, mình mới chính lại là mình, không nhiều vướng bận lo toan như bây giờ. Mình biết mình đang căng như một sợi dây đàn, nên hôm nay mình bỏ tập, và uống rượu vang. Cả tuần mình không dám đụng đến rượu vì sợ mỏi cơ, vì mình đang tập trung vào tập luyện. Nhưng hôm nay mình đuối quá, và mình cần ngủ nhiều hơn.




Mình và Sh đã nói chuyện nhiều không thể tả, và chat khoảng 15/24h, trừ giờ ngủ và tắm :)), và mình càng lúc càng thấy gắn bó với con người này, rồi mình thấy sợ, sợ sự lưu luyến, sợ cái cảm giác không thể dứt ra được. Đã đến lúc nên đặt cho anh một biệt danh, là gì nhỉ, Mr. ArtDirector, vì anh rất giỏi trong lĩnh vực này, và cũng rất giỏi làm một superficial person, vì sau này, mình đã khám phá ra một con người mà mình muốn gặp, không phải con người mà Sh cố tỏ ra. Nói gọn là Mr. Art.

Có thể nói Mr. Art đã từng bước làm mình điêu đứng, và hoang mang, và không biết mình đang yêu ai, đang ở đâu nữa. Mr. Art vừa như một sự cám dỗ, vừa như là bến bờ của tình yêu. Và mình lại thấy sợ. Mình sợ trái tim yếu đuối mong manh của mình lại rung động lần nữa, yêu lần nữa, chắc mình không thể sống sót. Và vì mình đâu có ý định sẽ ở lại nơi này. Mình cũng muốn là một người... không là ai cả, thích thì xuất hiện, không thích thì biến mất, là cái bóng. A shadow.

Sh thích châu Á, vì nơi đây anh là người giỏi nhất, chứ không phải London. Còn mình, mình thích nước Mỹ, mình không muốn ở lại đây lâu dài. Nghĩ đã thấy không thể nào tiến xa, hẹn hò cũng tốt, nhưng sau đó sự lưu luyến có thể làm bạn đau đớn. Nhưng cái gọi là connection này thật khó lý giải. Rõ ràng là chưa từng quên nhau sau chừng ấy thời gian, dù có lẽ cả hai đã muốn quên nhau. Muốn quên ư ? Dễ lắm. Và khi bạn thực sự "gặp" một người, thời điểm cũng rất quan trọng.

Trái tim mình nói thì thầm "hãy tiến lên", nhưng trí óc lại bảo "phải dừng lại".

Nan giải.









Comments