live in the moment


'Đừng để nỗi sợ làm chùn chân, cũng đừng để sự sơ suất xô bạn ngã. Hãy sống một cuộc đời mình thật sự mong muốn.'


Mình nghĩ, mình cần phải viết trở lại sau một thời gian bỏ bê, mình cần phải lấy lại lòng đam mê chụp ảnh nữa. Dạo gần đây mình trở nên lười biếng, cũng vì một phần mình thấy chán ngán cuộc sống hiện tại, tuy sự chán chường này không làm mình bỏ bê bản thân nhưng nó làm mình lười suy nghĩ hơn, và mình cảm thấy thực sự không còn muốn bon chen gì ở nơi này nữa. Thành phố mà mình đang sống càng ngày càng trở nên quá xa lạ.

Mình nhớ sự bình yên ở Chiang Mai, ở Salinas, thậm chí là ở Bangkok mình còn thấy dễ chịu hơn ở đây, Saigon. Hai hôm trước đi xe máy ngồi sau tay lái của má mấy phen làm mình thót tim và sợ hãi vì độ phóng nhanh của má và vì đường xá đông đúc kinh khủng với xe máy, mình thấy sự nguy hiểm tính mạng hiện rõ mồn một trong từng giây thời gian người ta ở ngoài đường. Mình thấy sợ. Mình thấy dân Việt sao khổ quá, cực quá vậy với tình trạng giao thông vô cùng kém văn minh. Từ lúc về Saigon đến giờ hình như đó là lần đầu tiên mình ngồi xe máy trở lại. Mình hoặc là đi bộ hoặc là leo lên taxi chứ quyết là không mua xe máy xe hơi gì nữa dù ba nói cứ mua rồi sau này đi để lại cho ba. Mình định cũng có thể mua một xe máy cũ nhưng vẫn cứ chần chừ. Mình cảm thấy như mình không muốn dùng bất cứ phương tiện giao thông nào ở đây nữa. Giao thông hỗn loạn, các loại thuế phí, giá xăng vô lý phải trả và thủ tục hành chính làm mình ghét cay ghét đắng việc sở hữu phương tiện giao thông ở Saigon.


Chiang Mai June 2016


Chiang Mai cũng nhiều xe máy, và người ta cũng phóng khá nhanh, nhưng nhìn không hỗn loạn như ở Saigon nói riêng và Việt Nam nói chung. Thật ra, đó chính là phong thái, là cốt cách con người. Mình không thích phong thái của người Việt, một phần ảnh hưởng tính cách từ người Trung Quốc, một phần hình thành từ cái gọi là giáo dục thiếu nhân văn của chế độ, làm cho người Việt trở nên khô cứng, thô lỗ, kém thân thiện, nếu không muốn nói là dữ dằn và thích đè bẹp lấn át người khác khi cần. Sống trong một xã hội như vậy, nếu không có bản lĩnh mạnh mẽ, bạn rất dễ bị ảnh hưởng, và nhân cách của bạn chỉ có thể trở nên càng ngày càng tồi tệ đi, mà điển hình nhất chính là việc tham gia giao thông. Giao thông hỗn loạn, chỉ có thể nói lên một điều: một xã hội đang rất hỗn loạn.

Có lẽ mình nên xúc tiến mọi việc càng nhanh càng tốt để ra đi, sớm ngày nào hay ngày đó. Mình cũng chỉ còn ở đây, căn hộ nhỏ này chưa đầy một tháng nữa. Mới đó mà đã gần một năm mình trở lại Saigon, đối diện với những khó khăn chưa bao giờ xảy ra trong đời để rồi gồng lên hết sức mình để vượt qua như một cơn ác mộng. Nhưng mình vẫn thầm cảm ơn đời rằng mình thật may mắn. Cũng vì vậy mà mình gặp được chàng trai của đời mình - tình yêu ngọt ngào của đời mình. Cũng không thể trưởng tượng được nếu không có tình yêu của Alex không biết bây giờ mình sẽ sống ra sao. Cũng không thể tưởng tượng được nếu Alex không kiên nhẫn, không yêu mình nhiều như vậy thì mình sẽ chao đảo nhiều như thế nào, và có lẽ đã bỏ cuộc. Cảm ơn người đàn ông của mình, một tính cách kiên định và quả cảm, lại rất đỗi bao dung, một người đặc biệt mà mình may mắn gặp được trong cuộc đời.

Mình cũng học Alex không nuôi mầm thất vọng hay suy nghĩ tiêu cực nữa. Mặc dù mình là người lạc quan nhưng mình không tránh khỏi những lúc nản lòng vì những trải nghiệm tồi tệ đã qua khiến cho mình mất lòng tin. Alex tuyệt đối không như vậy, luôn tin tưởng và kiên định, luôn cố gắng khẳng định tình yêu của anh đối với mình. Alex cũng luôn tin tưởng vào bản thân sẽ làm cho mình hạnh phúc và sẽ chăm sóc mình chu đáo, chưa bao giờ nghi ngờ vào tương lai hạnh phúc của hai đứa khi được ở bên nhau.

Đường dài tuy gian khó nhưng chỉ cần nắm tay người mình yêu, mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Mình tin là vậy.

'Ở hai đầu nỗi nhớ, yêu và thương sâu hơn...'


Đà lạt, June 2016... Home is where I'm with him 





Comments